Tuesday, December 27, 2016

Một sự sống ảo cầu kì

Hi! It s been a long time without you my friend. And I told you all about it when I see you agian!
Hi there! Just kidding. So, there why I only come back after almost a year is that only recently do I have anyghing that is worth writing about.
 Hope you can see part of me.

Một sự sống ảo cầu kì
Em ít khi viết status lại càng ít khi viết bằng Tiếng Việt. Bộc lộ cảm xúc của mình bằng tiếng mẹ đẻ trên mạng xã hội khiến em cảm thấy như đang cởi chuồng vậy J))
Nhưng lần này em sẽ viết bởi có lẽ nhiều người nổ súng quá rồi khiến em kém miếng không chịu được và mình thích thì mình phải nhích thôi trước khi cái não cá vàng của em quên hết.
Em vẫn đặt giờ cái đồng hồ đẹo tay xanh của em nhanh hai tiếng như để nhắc nhớ về 10 ngày đã qua. Mỗi lần xem giờ trong điện thoại, em đều nhẩm tỉnh xem bây giờ ở Nhật là mấy giờ và chúng mình có thể đang làm gì.
Nói một cách thẳng thắn thì em không nhớ Nhật, em nhớ những ngày mình ở đó nhiều hơn.  Nước Nhật đã là cái nhà lơn lớn của em trong suốt 10 ngày. Shinkansen, sky train, Dontoburi,… là giường là ghế là bàn là tủ. Osaka, Otsu, Tokyo, Kyoto là các buồng nhỏ. Quan trọng hơn là trong nhờ có người. Nhà là nơi có người mà.
Nhà này hơi đông con, chỉ có một ông chú và một ông bố. Ông chú hay cười hiền và đứng lùa đàn cháu lên xe buýt “ Nhanh. Nhanh” bằng cái giọng cũng rất hiền. Và chú không biết chơi ma sói. Chú dạy tán gái cũng ngồ ngộ như lúc chú làm tiên tri.
Ông bố rất chiều con. Ông bố này sẽ để con ông đi lạc rồi đi tìm chứ không dặn con trước để nó khỏi đi lạc. Bố kì ha. Bố luôn khoắc hai cái máy ảnh để tác nghiệp theo yêu cầu. Nước ảnh của bố luôn nóng rực mắt và trái tim bố chắc cũng ấm nóng như vậy. Bố thích chêm từ “mẹ” và “vãi” vào các câu comment có phần thiếu muối của bố.
Nhà có cặp đôi hát-chửi tài tình. Ông anh hát hay mà chửi cũng hay, chửi hay hơn hátJ)). Anh chửi nhiều những chắc anh quan tâm đến mọi người cũng nhiều như anh chửi. Bà chị không hề biết chửi, chị chỉ biết hát hay thôiJ)). Mỗi lần chị cất giọng oanh vàng “ Chào các bạn” là không gian quanh chị làm nền cho chị lên vid trăm likeJ)) Chị cũng khóc lúc chia tay mọi người.
Nhà có ông anh ít nói. Nhưng anh chẳng cần nói nhiều. Anh làm nhiều. Ai nhờ gì cũng làm, đang ốm cũng làm. Anh hay hỏi mọi người có chụp ảnh không, có uống nước không, có lấy bánh không. Làm ơn ngừng tốt để tui đỡ ngại.:))
Linh Đào, chị cạn lời với mày em ạ. Vì em lớn hơn chị nhiều quá, mà cũng nhỏ hơn chị nhiều quá.
Nhà có ông anh rất hợp với kiểu tóc Bolero. Anh hay cười khoe răng khuểnh và thích được Tú mắng.
Tên anh đã nói lên nhiều phần về con người anh, từ ngoại hình đến tính cách. Anh hiền từ và caring như một bà Zú vậy. Có anh chắc không ai phải làm outcast.
Con ngẫn cũng tìm được hội thầm kín rồi. Hội tam giác mà cái khỉ gì cũng kể với nhau được.
Nhà cũng có bà chị có ánh mắt muốn xuyên thấu bạn. Khi chị nhìn bạn thì bạn có hai sự lựa chọn, một là trốn tránh, hai là đưa đôi mắt cá chết của bạn ra ngắm lại. Con ngẫn chọn cách thứ 2, ngẫn tự hỏi chị đang nghĩ gì, đánh giá gì, nghĩ về ngẫn à?. Nhưng ngẫn không sợ, một phần có lẽ bởi ngẫn biết quanh ngẫn còn nhiều người có thể cho ngẫn sức mạnh để tự tin vào bản thân hơn, Nhưng phải nói thật là mắt chị đẹp. Đọc blog của chị, ngẫn lại tìm ra một vài mảng khác, các mảng deep deep buồn buồn cô đơn khẽ khàng mà nếu chị không hơi đáng sợ với ngẫn thì chắc ngẫn đã yêu chị lắm rồi. Dù sao thì điều này vẫn luôn xảy ra, con người luôn làm ngẫn băn khoăn điên đảo. Sao con người ta không chỉ có một mặt để ngẫn chỉ có yêu hoặc ghét. Đời sống mới nhẹ tênh làm sao.
Nhà có một bà chị hiền từ, dáng chuẩn như model và da trắng như gái Hàn. Chị quay lưng với mạng xã hội. Chị luôn quan tâm đến con ngẩn ngơ trong suốt chuyến đi, không có chị chắc con ngẫn không có tấm ảnh nào vì chị luôn kéo ngẫn đi chụp ảnh. Trong khi trong đoàn có bao anh photographer tay xịn máy chất thì chị lại chụp cho con ngẫn những tấm thần nhất. Thi thoảng nhìn chị ngẫn nhớ đến mẹ ngẫn. Chưa chắc chị đã thích điều này, nhưng thế có nghĩa là ngẫn rất quý chị mất rồi.
Nhà có cô chị cả mà nhìn bề ngoài người ta dễ tưởng và em ít. Tóc ngắn, kính tròn, cute lạc lối. Người chị cả thức khuya dạy sớm lo cho cả nhà. Người ta sẽ chẳng nghe thấy chị mắng mỏ oán thán gì cả khi chị đứng chờ các em đi chơi về ở sảnh khách sạn. Chị hi sinh nhiều cho mọi người được chơiJ) ).
Hội giáo dục giới tính Nhà cũng có hội mà ngẫn tiếc đã không chơi cùng nhiều hơn. Hôi này deep cũng nhiều mà thích chuyện 18 cộng cũng nhiều. Nhưng ngẫn đoán là mọi người đều sống rất chân thành.
Trong nhà cũng có người mà ngẫn have a crush on, mà ngẫn chối bỏ suốt, lâu dần sự chối bỏ thành sự thật, ngẫn tin rằng thích hắn là sai và dần già ngẫn tin rằng mình đã đúng.
Nhà cũng có bà chị hoang dại có thể vài ngày không tắm mặc quần áo lao ra khỏi nhà như một nốt nhạc nếu nếu giờ. Chị giỏi và chẳng cần ai để cảm thấy hạnh phúc cả. Đây là mẫu mà ngẫn hướng tới. Ngẫn mong một ngày mình cũng được như thế này. Mẫu độc lập và mạnh mẽ
Thực ra thì ngẫn muốn viết nhiều hơn về chị Diệp, nhưng khó quá, chị không chơi với ngẫn. Chỉ thấy là chị rất dâm và tóc chị rất đẹp. Chị sống có lẽ cũng thật như mái tóc chị vậy.
Ngẫn sẽ giữ cái ni cho riêng mình nhé.

Và chắc sẽ chẳng chỉnh lại đồng hồ đâu, tại bà chị đầu to vừa bảo thời gian chỉ là cái tên.

No comments:

Post a Comment