So from now on this will be a site where I keep my journal about my learning. I the past few month I attended more courses than even the whole last year. To assist my stupid memory, I will write what I learn down here.
To be honest to myself, I have always been the worst (most slow on the uptake and low-skilled) students in all of the class I have been to. It is so painful that I always feel so miserable and invisible when people are able to raise their voices and contribute their comparative advs when I have nothing, or in most cases too afraid to show.
So, I commit to learning new things everyday and keep a journal of them. Today is the first, I am going to start with Math. Let me fall in love with you again Math>
Magnolia's days
Sunday, August 5, 2018
Tuesday, December 27, 2016
Một sự sống ảo cầu kì
Hi! It s been a long time without you my friend. And I told you all about it when I see you agian!
Hi there! Just kidding. So, there why I only come back after almost a year is that only recently do I have anyghing that is worth writing about.
Hope you can see part of me.
Hi there! Just kidding. So, there why I only come back after almost a year is that only recently do I have anyghing that is worth writing about.
Hope you can see part of me.
Một sự sống ảo cầu kì
Em ít khi viết status lại càng ít khi viết bằng Tiếng Việt.
Bộc lộ cảm xúc của mình bằng tiếng mẹ đẻ trên mạng xã hội khiến em cảm thấy như
đang cởi chuồng vậy J))
Nhưng lần này em sẽ viết bởi có lẽ nhiều người nổ súng quá rồi
khiến em kém miếng không chịu được và mình thích thì mình phải nhích thôi trước
khi cái não cá vàng của em quên hết.
Em vẫn đặt giờ cái đồng hồ đẹo tay xanh của em nhanh hai tiếng
như để nhắc nhớ về 10 ngày đã qua. Mỗi lần xem giờ trong điện thoại, em đều nhẩm
tỉnh xem bây giờ ở Nhật là mấy giờ và chúng mình có thể đang làm gì.
Nói một cách thẳng thắn thì em không nhớ Nhật, em nhớ những
ngày mình ở đó nhiều hơn. Nước Nhật đã
là cái nhà lơn lớn của em trong suốt 10 ngày. Shinkansen, sky train,
Dontoburi,… là giường là ghế là bàn là tủ. Osaka, Otsu, Tokyo, Kyoto là các buồng
nhỏ. Quan trọng hơn là trong nhờ có người. Nhà là nơi có người mà.
Nhà này hơi đông con, chỉ có một ông chú và một ông bố. Ông
chú hay cười hiền và đứng lùa đàn cháu lên xe buýt “ Nhanh. Nhanh” bằng cái giọng
cũng rất hiền. Và chú không biết chơi ma sói. Chú dạy tán gái cũng ngồ ngộ như
lúc chú làm tiên tri.
Ông bố rất chiều con. Ông bố này sẽ để con ông đi lạc rồi đi
tìm chứ không dặn con trước để nó khỏi đi lạc. Bố kì ha. Bố luôn khoắc hai cái
máy ảnh để tác nghiệp theo yêu cầu. Nước ảnh của bố luôn nóng rực mắt và trái
tim bố chắc cũng ấm nóng như vậy. Bố thích chêm từ “mẹ” và “vãi” vào các câu
comment có phần thiếu muối của bố.
Nhà có cặp đôi hát-chửi tài tình. Ông anh hát hay mà chửi
cũng hay, chửi hay hơn hátJ)).
Anh chửi nhiều những chắc anh quan tâm đến mọi người cũng nhiều như anh chửi.
Bà chị không hề biết chửi, chị chỉ biết hát hay thôiJ)). Mỗi lần chị cất giọng oanh
vàng “ Chào các bạn” là không gian quanh chị làm nền cho chị lên vid trăm likeJ)) Chị cũng khóc lúc
chia tay mọi người.
Nhà có ông anh ít nói. Nhưng anh chẳng cần nói nhiều. Anh
làm nhiều. Ai nhờ gì cũng làm, đang ốm cũng làm. Anh hay hỏi mọi người có chụp ảnh
không, có uống nước không, có lấy bánh không. Làm ơn ngừng tốt để tui đỡ ngại.:))
Linh Đào, chị cạn lời với mày em ạ. Vì em lớn hơn chị nhiều
quá, mà cũng nhỏ hơn chị nhiều quá.
Nhà có ông anh rất hợp với kiểu tóc Bolero. Anh hay cười
khoe răng khuểnh và thích được Tú mắng.
Tên anh đã nói lên nhiều phần về con người anh, từ ngoại
hình đến tính cách. Anh hiền từ và caring như một bà Zú vậy. Có anh chắc không
ai phải làm outcast.
Con ngẫn cũng tìm được hội thầm kín rồi. Hội tam giác mà cái
khỉ gì cũng kể với nhau được.
Nhà cũng có bà chị có ánh mắt muốn xuyên thấu bạn. Khi chị
nhìn bạn thì bạn có hai sự lựa chọn, một là trốn tránh, hai là đưa đôi mắt cá
chết của bạn ra ngắm lại. Con ngẫn chọn cách thứ 2, ngẫn tự hỏi chị đang nghĩ
gì, đánh giá gì, nghĩ về ngẫn à?. Nhưng ngẫn không sợ, một phần có lẽ bởi ngẫn
biết quanh ngẫn còn nhiều người có thể cho ngẫn sức mạnh để tự tin vào bản thân
hơn, Nhưng phải nói thật là mắt chị đẹp. Đọc blog của chị, ngẫn lại tìm ra một
vài mảng khác, các mảng deep deep buồn buồn cô đơn khẽ khàng mà nếu chị không
hơi đáng sợ với ngẫn thì chắc ngẫn đã yêu chị lắm rồi. Dù sao thì điều này vẫn
luôn xảy ra, con người luôn làm ngẫn băn khoăn điên đảo. Sao con người ta không
chỉ có một mặt để ngẫn chỉ có yêu hoặc ghét. Đời sống mới nhẹ tênh làm sao.
Nhà có một bà chị hiền từ, dáng chuẩn như model và da trắng
như gái Hàn. Chị quay lưng với mạng xã hội. Chị luôn quan tâm đến con ngẩn ngơ
trong suốt chuyến đi, không có chị chắc con ngẫn không có tấm ảnh nào vì chị
luôn kéo ngẫn đi chụp ảnh. Trong khi trong đoàn có bao anh photographer tay xịn
máy chất thì chị lại chụp cho con ngẫn những tấm thần nhất. Thi thoảng nhìn chị
ngẫn nhớ đến mẹ ngẫn. Chưa chắc chị đã thích điều này, nhưng thế có nghĩa là ngẫn
rất quý chị mất rồi.
Nhà có cô chị cả mà nhìn bề ngoài người ta dễ tưởng và em
ít. Tóc ngắn, kính tròn, cute lạc lối. Người chị cả thức khuya dạy sớm lo cho cả
nhà. Người ta sẽ chẳng nghe thấy chị mắng mỏ oán thán gì cả khi chị đứng chờ
các em đi chơi về ở sảnh khách sạn. Chị hi sinh nhiều cho mọi người được chơiJ) ).
Hội giáo dục giới tính Nhà cũng có hội mà ngẫn tiếc đã không
chơi cùng nhiều hơn. Hôi này deep cũng nhiều mà thích chuyện 18 cộng cũng nhiều.
Nhưng ngẫn đoán là mọi người đều sống rất chân thành.
Trong nhà cũng có người mà ngẫn have a crush on, mà ngẫn chối
bỏ suốt, lâu dần sự chối bỏ thành sự thật, ngẫn tin rằng thích hắn là sai và dần
già ngẫn tin rằng mình đã đúng.
Nhà cũng có bà chị hoang dại có thể vài ngày không tắm mặc
quần áo lao ra khỏi nhà như một nốt nhạc nếu nếu giờ. Chị giỏi và chẳng cần ai
để cảm thấy hạnh phúc cả. Đây là mẫu mà ngẫn hướng tới. Ngẫn mong một ngày mình
cũng được như thế này. Mẫu độc lập và mạnh mẽ
Thực ra thì ngẫn muốn viết nhiều hơn về chị Diệp, nhưng khó
quá, chị không chơi với ngẫn. Chỉ thấy là chị rất dâm và tóc chị rất đẹp. Chị sống
có lẽ cũng thật như mái tóc chị vậy.
Ngẫn sẽ giữ cái ni cho riêng mình nhé.
Và chắc sẽ chẳng chỉnh lại đồng hồ đâu, tại bà chị đầu to vừa
bảo thời gian chỉ là cái tên.
Friday, October 21, 2016
BASICALLY MY LIFE LAST MONTH
So, it has been a really long time since I last wrote anything.Recently, I ve learnt to face the reality.
and reality is forever tough.
1. I cant go abroad NOW. It is to expensive for my family. If I went anyway, I would be a huge financial burden for my family.
2. When it comes to finding a partner, at least for college time, I should give up hope already. Let's the nature takes it courses!!
3. Human capicity is infinite. Today, I met a 9.0 Ielts girl. That is it. I have been dethrowned:))). Anyway, I want to focus on other mỏe important things in my future. Ielts speak NOTHING. I don't want people to refer to me as the girl with 8.0 anymore. It is like I'm stuck right there, then gradualy fall back with my life.
4. Today, i met the boy who was my crush for a short time. I still wanted to gain his attention. How funny
5. I've officially been a fan of Shawn Mendes. How crazy it is when I love so badly the music I once considered as mandane.
So, that is basically my life for last month.
After days of staying up late, I have made up my mind that I will change, from this moment on. Let me start with the appearance. Then comes everything else. What I mean is the outlook will be a mark, a vissible one that remains me every single second that I have got to change.
and reality is forever tough.
1. I cant go abroad NOW. It is to expensive for my family. If I went anyway, I would be a huge financial burden for my family.
2. When it comes to finding a partner, at least for college time, I should give up hope already. Let's the nature takes it courses!!
3. Human capicity is infinite. Today, I met a 9.0 Ielts girl. That is it. I have been dethrowned:))). Anyway, I want to focus on other mỏe important things in my future. Ielts speak NOTHING. I don't want people to refer to me as the girl with 8.0 anymore. It is like I'm stuck right there, then gradualy fall back with my life.
4. Today, i met the boy who was my crush for a short time. I still wanted to gain his attention. How funny
5. I've officially been a fan of Shawn Mendes. How crazy it is when I love so badly the music I once considered as mandane.
So, that is basically my life for last month.
After days of staying up late, I have made up my mind that I will change, from this moment on. Let me start with the appearance. Then comes everything else. What I mean is the outlook will be a mark, a vissible one that remains me every single second that I have got to change.
Friday, January 29, 2016
A worth remembering day_29.01.2016
I feel so obligated to write something to do. And the reason behind it maybe the fact that I ve just watched " Eternal sunshine of a spotless mind", which gives me the fantacy, illusion that stuff I write today stands a chance of becoming something really really big, resonant and beautifully one day. Perhaps, they will be adapted into a film or expanded into a book; who knows?? Right now, and sometimes as well, I have this naive, solid belief that there is an artistic trait engrained in me and invisible now, so my job now is to dig it up, cherish it and make it bloom one day.
Sometimes, I have this bewildering idea that I will become an actress while in reality,my face and expession are so cool, crumpy and stiff. Actresses must know how to work with their facial muscles, I know that and they are not short-sighted.
To be honest, up until now I still cant get hold of the phrase " ESOASM". It's a line form a poem or something that is too deep for me, at least at this stage of my life.
So this is a summary of my day. Okiee,I have no right to bore you with my day, just some worthy key events.
I met an exgtremely cute and kind-hearted girl, who invited to have a nap at her doom room on our second meeting,when I was left out by one of my friend ( she is in a circle which including the friend that I mention before; I'm trying to join it too as I realize they are all very nice and sincere). Then she introduced me a job, then roommate too. I mean how can a person be so so helpful and kind to another on their second meeting. Simply unbelievable. That is out of this world. So unearthly!!!
And the female friend that I mentioned above, she really knows how to balance her relationships between friends, which I have to learn form her.
So that is all for today, I went to beg earlier this evening.( really really early- at around 7) then I was woken up by the phone ring, then thoughts commence to jumple in my fucking crazy mind. At that moment I knew that I couldnt postpone putting my thoughts and feelings down anymore. So here I am, deliver them from my mind to my hand and then the screen.
By for now.See you next time
Monday, January 4, 2016
Say Hi!
Hi there!
This is my very first time going pulic like this and I have to warn you that I'm kind of a lame person, so you probally won't find anything riveting here
The whole point of my typing this right now is that I'm trying to grow a new habbit for myself: writing, by which I mean putting my own thoughts and feeling into paper, a thing that I'm not very good at right now( acctually I'm bad at it). I find languages really tricky; sometimes you may underuse it, not being able to convey your ideas; other times you may overuse it, making the meanings or ideas too apparent that it loses it interesting features.
That's all for today.
Bye for now
P/s: I going to write in both English and Vietnamese. For my mother tongue, I am no way a good writer and for English, I am not a native speaker, so please forgive me for any stupid mistakes that I, m making or going to make soon.
This is my very first time going pulic like this and I have to warn you that I'm kind of a lame person, so you probally won't find anything riveting here
The whole point of my typing this right now is that I'm trying to grow a new habbit for myself: writing, by which I mean putting my own thoughts and feeling into paper, a thing that I'm not very good at right now( acctually I'm bad at it). I find languages really tricky; sometimes you may underuse it, not being able to convey your ideas; other times you may overuse it, making the meanings or ideas too apparent that it loses it interesting features.
That's all for today.
Bye for now
P/s: I going to write in both English and Vietnamese. For my mother tongue, I am no way a good writer and for English, I am not a native speaker, so please forgive me for any stupid mistakes that I, m making or going to make soon.
![]() |
| Say Hi ! |
Subscribe to:
Comments (Atom)
